Chương 2
Bởi vì sáng hôm sau, thím không những không đuổi tôi đi mà còn cho thêm một quả trứng gà vào bát mì ăn sáng.
Từ đó về sau, tôi quyết định sẽ không che giấu thực lực của bản thân nữa.
Tôi muốn thím có thể nở mày nở mặt.
Rất nhanh, kỳ thi giữa kỳ đã đến.
Lần này, tôi không còn cố tình chọn đáp án sai.
Nhưng cô giáo nói rằng kết quả sẽ được công bố trong buổi họp phụ huynh, trước đó không một ai biết được mình thi được bao nhiêu điểm.
Vậy nên tôi cũng có chút thấp thỏm, không biết bản thân tiến bộ được bao nhiêu.
Đến ngày họp phụ huynh, cả thím và mẹ tôi đều đến.
Vừa nhìn thấy thím, mẹ tôi liền bắt đầu châm chọc:
“Em dâu à, chắc em bây giờ cũng đã thấy con bé xui xẻo này tệ hại thế nào rồi đúng không?”
“Tôi nghe Hồng Viễn nói rồi, lần kiểm tra tháng trước con bé xếp chót cả lớp! Mất mặt thật đấy! Lần này thi giữa kỳ, chắc chắn cũng là hạng chót!”
“Thương cho các người tiêu tiền uổng phí, còn cho con bé lên thành phố đi học!”
“Tôi nói thật, thím cứ mang con bé về quê, cho con bé miếng cơm ăn không chết đói là được rồi. Đợi con bé đủ mười tám tuổi, để con bé đi làm công, nếu thực sự không được thì gả con bé đi lấy chút tiền sính lễ, đến lúc đó các người cùng giúp đỡ Hồng Viễn nhà chúng tôi, cho thằng bé mua nhà, cưới vợ. Dù sao, Hồng Viễn nhà chúng tôi mới là cháu trai nối dõi duy nhất của nhà họ Chu…”
Tôi đứng một bên lắng nghe, trong lòng càng lúc càng lạnh.
Tại sao sau khi vứt bỏ tôi, bà ta không chỉ không có chút áy náy nào mà còn dám ở trước mặt bạn học và giáo viên, trước người thím đã nhận nuôi tôi, công khai hạ nhục tôi không chút kiêng dè như vậy?
Thím lập tức đuổi bà ta đi như đuổi ruồi, vừa mở miệng đã không nể nang chút nào:
“Cút cút cút, tôi không nói chuyện với kẻ đầu óc bị lừa đá!”
Mẹ tôi bị mắng cũng không tức giận, thậm chí còn vênh váo tự đắc ngồi xuống, chờ xem tôi và thím bị bẽ mặt.
Nhưng bà ta đã phải thất vọng rồi.
Khi phiếu điểm được phát ra, mẹ tôi sững sờ không nói nên lời.
5.
“Làm sao có thể như vậy? Rõ ràng đã đuổi được con sao chổi kia rồi, tại sao Hồng Viễn vẫn…”
Mẹ tôi không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên tay, lẩm bẩm.
Trên phiếu điểm, dòng chữ viết rõ ràng hiện lên:
Tên Chu Hồng Viễn xếp cuối cùng, đứng chót bảng.
Còn tên tôi lại ở vị trí cao nhất.
“Hạng nhất? An An, con giỏi quá! Thật sự làm thím tự hào!”
Thím nắm lấy tờ giấy kia, vui mừng không kể xiết, không quên quay sang dạy dỗ mẹ tôi:
“Trình Tình, bây giờ nhìn rõ chưa? Người phí tiền chính là con trai chị mới đúng!”
“Trước đây khi An An còn học tiểu học ở trong thôn, thành tích lúc nào cũng tốt, nhưng chị lại chỉ chăm chăm lo cho con trai mình.”
“Mỗi lần An An đứng hạng nhất, chị không chỉ không khen ngợi con bé mà còn đánh mắng, bảo rằng con bé cướp mất may mắn cứt chó gì đó của Hồng Viễn!”
“Chẳng lẽ chị thật sự nghĩ rằng An An học hành không ra gì sao? Đừng đùa nữa, An An là vì hiểu chuyện, sợ chị tức giận nên mới cố tình nhường con trai của chị thôi!”
“Một cô bé ngoan ngoãn như thế, chị không biết trân trọng, đúng là đầu óc có vấn đề!”
Khi nói những lời này, tay thím vẫn nắm chặt lấy tay tôi.
Tôi cúi đầu thật thấp, sợ thím sẽ nhìn thấy nước mắt đang dâng lên trong mắt mình.
Hóa ra… thím vẫn luôn tin tưởng tôi. Vì thế mà thím mới dốc sức giúp tôi chuyển trường, làm hết những gì mình có thể để tôi được đi học ở thành phố.
Tôi lặng lẽ lau nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn mẹ.
Chỉ thấy mẹ tôi, sau khi bị thím châm chọc một trận xong, sắc mặt vô cùng khó coi.
Bà ta hung hăng trừng mắt với tôi, trong giọng nói tràn ngập oán hận:
“Chắc chắn là bởi vì con sao chổi này học chung một lớp với Hồng Viễn, con bé ở quá gần Hồng Viễn nên cướp mất vận may của thằng bé!”
Nói đến đây, bà ta còn vỗ mạnh vào đùi một cái:
“Đúng rồi, thầy bói đã nói, Hồng Viễn nhất định phải tránh xa con bé mới được.”
“Con bé giành được hạng nhất, lại hại Hồng Viễn nhà chúng tôi thê thảm rồi!”
“Không được, thím phải chuyển trường cho con bé, nhất định không thể để con bé ở đây, phải để con bé cách xa Hồng Viễn!”
Rõ ràng bà ta hoàn toàn không đồng tình với lời của thím, ngược lại vẫn tiếp tục đổ lỗi việc anh trai tôi thi không tốt lên đầu tôi.
Thím bị lời nói của mẹ tôi làm cho kinh ngạc, nhìn bà ta giống như nhìn một kẻ thiểu năng, tức giận đến mức không nói nên lời.
Thấy mẹ tôi cứ làm loạn không ngừng, thím chỉ liếc bà ta một cái:
“An An sẽ ở lại đây, không chuyển trường.”
“Nếu chị không hài lòng thì cứ đưa con trai chị đi trường khác, dù sao chúng tôi cũng không đi.”
Đến khi buổi họp phụ huynh kết thúc, mẹ tôi vẫn không chịu dừng, tiếp tục gây sự với thím.
Thím nắm tay tôi rời đi ngay lập tức, mặc kệ mẹ tôi có nói gì cũng không đáp lại.
Theo lời thím nói chính là: “Sợ đi chậm sẽ bị lây hội chứng ngu ngốc của bà ta mất.”
Những ngày sau đó, mẹ tôi cứ liên tục làm loạn.
Cuối cùng, thấy thím sống chết không nghe, bà ta cũng hết cách, vậy mà thực sự chuyển trường cho anh trai tôi.
Tối hôm làm xong thủ tục chuyển trường, bà ta còn cố ý chạy đến nhà thím tuyên bố:
“Các người cứ đợi đấy mà xem! Hồng Viễn đã chuyển trường rồi, con sao chổi này cuối cùng không thể khắc thằng bé được nữa!”
“Sau này, con bé sẽ khắc cả nhà các người!”
Thấy mẹ tôi làm bộ làm tịch như vậy, tôi vừa lo lắng bất an, lại vừa cảm thấy xấu hổ.
May mắn là thím đã an ủi tôi:
“Cái gì mà khắc tinh, tai tinh, đừng nghe mẹ con nói bậy!”
“Đầu óc bà ta có vấn đề, nói năng không đáng tin, bà ta chỉ không muốn nhìn thấy con sống tốt mà thôi.”
“An An, nghe lời thím, con đã đến nhà chúng ta rồi thì phải sống thật tốt, càng ngày phải càng giỏi hơn mới được!”
Thế nhưng, lời nói tối hôm đó của mẹ tôi lại ứng nghiệm.
Không bao lâu sau, gia đình chú thím vậy mà thực sự gặp phải biến cố lớn…
6.
Năm đó đúng lúc khủng hoảng kinh tế, đơn vị làm việc của chú bắt đầu đợt cắt giảm nhân sự lớn.
Chú đã làm việc gần hai mươi năm nên may mắn thoát nạn, nhưng thím cùng làm trong đơn vị lại không may mắn như vậy.
Thím bị sa thải.
Trong nhà mất đi một nguồn lao động, lại thêm một kẻ ăn bám là tôi.
Sau khi mẹ tôi nghe được tin tức này liền đi khắp nơi rêu rao tôi là kẻ xui xẻo, ai dính dáng đến đều sẽ gặp vận đen.
Thím bị mẹ tôi chọc tức điên lên, mấy ngày liền không ra khỏi nhà, ngay cả đồ ăn cũng đợi chú tan làm mua về.
Nhưng thím cũng không thể cứ ở nhà mãi mà không kiếm tiền được.
Đúng lúc đó, một người bạn làm ăn ở Thâm Quyến của thím tìm đến, muốn hợp tác cùng thím làm đại lý bán hàng.
Năm đó khi chia nhà, bởi vì chú chưa có con nên ông bà nội chia phần lớn nhà cửa và tiền tiết kiệm cho bố tôi.
Tuy vậy, bố tôi vẫn rất tốt bụng, giấu mẹ tôi lấy ra hai vạn tệ giúp đỡ chú.
Bây giờ phải bỏ ra một, hai vạn tệ để đầu tư vào công việc đại lý bán hàng nghe vẫn còn mơ hồ, thím không khỏi có chút lo lắng.
Trong nhà, quyền quản lý tài chính luôn do thím nắm giữ, nhưng thím chưa từng làm ăn buôn bán bao giờ.
Hơn nữa tôi còn phải đi học, lỡ như số tiền này trôi theo dòng nước, thím cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến việc học của tôi.
Thế là tôi nắm lấy tay thím, nói: “Thím ơi, thím có tin con không?”
Thím ngạc nhiên nhìn tôi: “An An?”
Tôi thành khẩn, nghiêm túc nói với thím: “Thím ơi, thím cứ mạnh dạn làm đi.”
“Con có linh cảm, chỉ cần thím đầu tư phi vụ này, nhất định sẽ trở thành bà chủ, kiếm được rất nhiều tiền.”
Lời tôi nói như tiếp thêm lòng tin cho thím.
Thím nghiêm túc suy tính trong hai ngày, rồi thực sự cầm tiền đi Thâm Quyến.
Một tháng sau, thím trở về và chính thức trở thành đại lý, bắt đầu kinh doanh.
Năm đó đúng lúc mạng lưới viễn thông vừa mới phát triển, mặt hàng thím làm đại lý chính là điện thoại di động đen trắng.
7.
Mẫu điện thoại di động đen trắng này nổi lên chỉ sau một đêm.
Thím kiếm được một khoản tiền lớn, sau đó thường vui vẻ ôm tôi cười nói:
“An An, con thật đúng là ngôi sao may mắn, nếu lúc trước không phải nhờ con thúc giục thím, làm sao thím dám đi một nơi xa xôi như Thâm Quyến để nhập hàng làm đại lý chứ!"
Thím cười rất ấm áp.
Số tiền thím kiếm được, vào thời điểm đó có thể nói là một con số khổng lồ, bằng với thu nhập cả mấy năm trước cộng lại.
Nhà tôi lập tức trở thành tâm điểm chú ý, ngay cả giám đốc nhà máy của chú cũng nhờ chú tìm thím để giữ lại vài cái điện thoại di động đen trắng.
Còn mẹ ruột tôi, sau khi biết chuyện, bà ta ghen tị đến phát điên.
Lúc trước khi thím đi Thâm Quyến, mẹ tôi nói không ít lời sau lưng, bảo rằng thím là phụ nữ kinh doanh cái gì, đúng là nằm mơ giữa ban ngày, không tuân thủ phụ đức.
Giờ đây, tất cả mọi người đều biết thím tôi đã trở thành bà chủ.
Ngược lại, mẹ tôi bắt đầu bị người ta chê cười.
Họ đều nói mẹ tôi tóc dài kiến thức ngắn, bây giờ đến nịnh bợ thím cũng không kịp.
Mẹ tôi không cam lòng, vẫn chửi rủa, nói rằng sớm muộn gì nhà tôi cũng gặp xui xẻo.
Quả là xui xẻo nhanh chóng đến thật.
Đêm đó, một cơn mưa lớn ập xuống.
Ngôi nhà của thím quá cũ kỹ, mái nhà dột, chúng tôi cả đêm không ngủ được.
Ngày hôm sau, chú thím mệt mỏi ngồi nhìn chằm chằm chỗ mái nhà bị thủng, suy nghĩ xem nên sửa chữa thế nào.
Tôi đột nhiên nói một câu:
“Thím ơi, không phải thím kiếm được nhiều tiền rồi sao? Hay là chúng ta đi mua nhà mới trên thành phố đi!”
Chú thím đều có chút sửng sốt.
Mua nhà phải tốn một khoản tiền không nhỏ.
Thím vô cùng do dự:
“Căn nhà này của chú và thím đúng là đã cũ kỹ, nhưng sửa một chút vẫn có thể ở được. Không bằng tiết kiệm tiền để nhập thêm hàng, bán điện thoại di động đen trắng, kiếm thêm chút lời.”
Tôi lại nói:
“Bố của bạn Vương Tiểu Lợi trong lớp con có công ty, ông ấy bảo thời đại của điện thoại di động đen trắng sắp qua rồi, không bao lâu nữa mọi người sẽ chuyển sang dùng điện thoại thông minh, cho nên thím ơi, thím đừng vội nhập thêm hàng, đợi khoảng hai tháng nữa xem thế nào đã.”
“À đúng rồi, bố của Vương Tiểu Lợi còn nói, sau này giá nhà sẽ tăng lên rất nhiều, có khi lên đến hơn mấy trăm vạn một căn đấy!"
Chú thím nghe xong, không nhịn được mà bật cười: