Chế độ đọc hiện tại
Nunito · 20px · Dòng 1.9 · Trái

“Muốn tôi nhắc lại cho cô nhớ không? Cô đã dùng cái tay nào để tháo thắt lưng của tôi ra?”

 

“Không cần!”

 

“Để lúc khác tôi tự mình nhớ lại!”

 

Chu Tư Dư nhìn tôi cười lạnh.

 

“Tô Ly, mấy năm không gặp, cái tính mặc quần vào thì mất trí nhớ của cô vẫn không thay đổi nhỉ.”

 

Tôi: “!!!”

 

Cái tên đàn ông này quả nhiên thích lôi chuyện cũ ra kể.

 

Chu Tư Dư là hàng xóm hồi còn nhỏ của tôi, cũng là đối thủ một mất một còn của tôi.

 

Từ nhỏ anh và tôi đã không hợp nhau.

 

Tôi ngủ gật trên lớp thì anh đi mách thầy giáo.

 

Tôi viết thư tình thì anh lại mách với mẹ tôi.

 

Tôi thi điểm kém thì anh ấy hận không thể dán bài thi được 100 điểm lên cửa nhà tôi.

 

Vì anh mà tôi bị m ắ n g không biết bao nhiêu lần.

 

Anh kiêu ngạo như vậy, một lần nữa khi anh định mách mẹ tôi, tôi đã nhón chân lên hôn anh một cái.

 

Anh sợ đến mức đ á n h rơi phiếu điểm trên tay.

 

Sáng sớm hôm sau, anh gõ cửa nhà tôi lúc ba giờ sáng, hỏi tôi nụ hôn chiều hôm qua là có ý gì.

 

Tôi hỏi anh đã xảy ra chuyện gì, sao tôi không nhớ gì cả.

 

Mặt anh tối sầm lại, đóng m ạ n h cửa bỏ đi.

 

Sau khi thi đại học xong, nhà anh chuyển ra nước ngoài, từ đó bọn tôi không còn liên lạc với nhau nữa.

 

Ai mà biết được, bảy năm sau anh lại đột nhiên quay về, biến thành ông chủ của công ty tôi chứ.

 

Vừa đến đã chèn ép tôi!

 

Chắc chắn là muốn lấy việc công báo thù riêng.

 

Nhớ đến đây, tôi né tránh ánh mắt của anh, tim đập nhanh, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.

 

“Tôi không hiểu anh đang nói gì cả.”

 

“Cái c ò n g tay, cô đi tìm chìa khóa đi.” Anh nhíu mày chịu đựng, “Mẹ nó. Tôi muốn đi vệ sinh.”

 

Đi vệ sinh?!

A, đúng đúng đúng, buổi sáng thì cần phải đi vệ sinh.

 

Khoan đã, hình như hôm qua anh cũng không tắm rửa…

 

Cứu mạng, tôi đang suy nghĩ cái gì vậy chứ!

 

“Được được được, tôi đi tìm giúp anh.”

 

Tôi xông vào nhà vệ sinh, cố gắng khiến cho mình tỉnh táo lại, cẩn thận nhớ xem hôm qua đã để chìa khóa ở chỗ nào.

 

Chờ đến khi tôi nhớ ra một vài đoạn ký ức, não tôi đột nhiên giống như bị ch*t máy.

 

Tối hôm qua, một tay Chu Tư Dư bị tôi c ò n g lại trên đầu giường, anh mơ mơ màng màng gọi tôi.

 

“Tô Ly, cô đ i ê n rồi đúng không, mau tháo ra cho tôi.”

 

“Nằm mơ đi.”

 

Sau đó tôi ném cái chìa khóa vào trong bồn cầu.

 

Xả --…

 

Cho nên, bây giờ tôi đi tìm chìa khóa ở đâu bây giờ?

 

Tôi run rẩy đi ra ngoài nói cho Chu Tư Dư biết sự thật này, sắc mặt anh đột nhiên trở nên vô cùng âm u.

 

“Tôi tôi… Tôi đi gọi thợ mở khóa.”

 

Tôi vội vàng chạy đi gọi điện thoại.

 

Kết quả, thợ mở khóa nói chỉ có thể mở được khóa thông thường, không mở được c ò n g tay.

 

C ò n g tay thì không bình thường chỗ nào?

 

Sau nửa tiếng giày vò, tôi và Chu Tư Dư ngồi trong phòng hai mặt nhìn nhau.

 

“Trước kia cô cũng thường chơi đùa như thế với bạn trai à?”

 

“Không, đây là lần đầu tiên tôi dùng cái này.”

 

“Hơ, mấy năm nay cô cũng thay đổi lớn đấy.”

 

Anh hừ lạnh một tiếng.

 

Tôi căn bản là không dám nhìn anh, yên lặng nói một câu.

 

“Anh cũng to đến kinh người.”

 

Anh ấy: ?

 

Cuối cùng, vì không muốn bị ánh mắt của anh giết ch*t, tôi ném một chai nước khoáng cho anh, sau đó vội vàng chạy đến trạm cứu hỏa đối diện.

 

6.

 

Nửa tiếng sau, mấy anh lính cứu hỏa vây quanh Chu Tư Dư, dùng kìm lớn cắt đứt cái c ò n g tay màu hồng nhạt đó ra.

 

Sau khi xong xuôi, bọn họ lại giáo dục cả hai chúng tôi.

 

“Các cô cậu trẻ tuổi chơi đùa thì chơi, nhưng cái c ò n g tay này có thể sử dụng bừa bãi như vậy sao?”

 

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi sai rồi.”

 

Tôi vội vàng nhận lỗi.

 

“Dùng thì dùng nhưng cô lại ném chìa khóa vào trong bồn cầu, đây gọi là lãng phí tài nguyên công cộng đấy.”

 

“Xin lỗi, xin lỗi, lần sau tôi sẽ không như thế nữa.”

 

“Lại còn có lần sau?”

 

Tôi: “…”

 

Trong nháy mắt, tôi ngồi phịch xuống ghế, xấu hổ đến đỏ mặt tía tai.

 

Chu Tư Dư nhếch môi không nói lời nào, sắc mặt anh trở nên âm u thấy rõ.

 

Mặt Chu Tư Dư tối sầm lại, “Xin lỗi, lần sau tôi sẽ tự cất chìa khóa cẩn thận. Xin lỗi vì đã làm phiền các anh.”

 

Anh lính cứu hỏa nhìn cả hai chúng tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng dặn dò thêm một số điều cần lưu ý, sau đó mới rời đi.

 

Lính cứu hỏa vừa đi xong.

 

Tôi lập tức quỳ xuống.

 

“Xin lỗi, tối hôm qua tôi uống nhiều quá.”

 

“Thật ra, tôi là một b ệ n h nhân u n g t h ư, trước khi ch*t có một tâm nguyện chưa hoàn thành… nên…”

 

Tôi k h ó c nức nở.

 

Biểu cảm của Chu Tư Dư rất phong phú, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại là cạn lời.

 

“Tô Ly, cô vì muốn ngủ với tôi mà cái quần què gì cũng có thể nói ra được nhỉ.”

 

“Cô quên hồi còn học cấp ba, cô vì muốn sờ c ơ b ụ n g tôi mà nói rằng mèo nhà cô biết lộn ngược ra sau, sau đó lừa tôi đến nhà cô rồi à?”

 

Trong lòng gào thét!

 

Anh ta vậy mà vẫn còn nhớ chuyện này!

 

“Mèo nhà tôi thực sự biết lộn ngược mà, tôi đâu có lừa anh.”

 

“Vẽ trên giấy cũng tính là mèo nhà cô à?”

 

“Sao lại không tính chứ?”

 

Tôi m ạ n h miệng.

 

Tiễn anh đến cửa thang máy, đưa túi xách cho anh.

 

“Ngài đi cẩn thận nhé!”

 

Anh không hỏi thêm gì, chỉ liếc nhìn cổ tôi.

 

“Muốn ra ngoài thì hãy che cái đó lại đi.”

 

Tôi: “?”

 

Khi cửa thang máy đóng lại, tôi nhìn thấy vài vết dâu tây phản chiếu trên đó.

 

!!!

 

Chẳng trách, vừa nãy lính cứu hỏa vẫn luôn dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm vào cổ tôi, còn Chu Tư Dư cũng liên tục nhìn rồi như muốn nói lại thôi.

 

Sao anh không nói sớm hả!

 

Sao Chu Tư Dư có thể bình tĩnh như vậy mà đi chứ?

 

Dựa theo phong cách trước đây của anh ta, không phải anh ta nên xách tôi vào đồn cảnh sát, sau đó băm tôi thành tám khối à? Sao hôm nay lại kỳ lạ như thế?

 

Anh ta gặp phải chuyện như vậy mà vẫn còn tinh thần đi làm việc.

 

So sánh với dáng vẻ tinh thần sảng khoái của anh, bây giờ toàn thân tôi đ a u nhức không thôi, trạng thái tinh thần uể oải, giống như quả cà tím bị xe tải cán qua nhiều lần.

 

Tôi bắt đầu nghi ngờ tối qua ai mới là người “ăn” ai.

 

7.

 

Tôi ở nhà trăn trở, dằn vặt suốt cả một ngày, cuối cùng cũng quyết định xin từ chức.

 

Thay vì bị Chu Tư Dư tống cổ đuổi đi, chẳng thà tự mình rời đi, để giữ lại chút thể diện cuối cùng.

 

Ngày hôm sau, khi tôi cầm đơn xin nghỉ đến văn phòng thì nghe thấy đồng nghiệp đang hào hứng bàn tán.

 

“Nghe nói Chu Tư Dư và thiên kim nhà họ Tống đang cãi nhau trong văn phòng.”

 

“Vì sao?”

 

“Còn sao nữa, cậu chưa xem tin tức ngày hôm qua à?”

“Cái vụ ông chủ và một người phụ nữ chơi c ò n g tay p l a y, sau đó phải gọi lính cứu hỏa tới mở khóa ấy, lên cả trang tin tức rồi. Rất rõ ràng, cái c ò n g tay đó không phải là của Tống tiểu thư rồi, nếu không thì sao phải ồn ào tới tận công ty thế này.”

 

Vừa dứt lời, Tống tiểu thư ôm mặt đi ra từ văn phòng của Chu Tư Dư, đôi mắt sưng húp vì k h ó c.

 

Chu Tư Dư đính hôn khi nào vậy?

 

Tôi đứng yên ở đó, im lặng hóng drama.

 

Cô ta nhìn thấy tôi thì chạy đến bên cạnh.

 

“Ly Ly, cậu xem tin tức ngày hôm qua chưa?” Cô ta hỏi tôi.

 

Vị Tống tiểu thư này tên Tống Thụy, là hoa khôi lớp tôi hồi cấp ba.

 

Lúc đó chúng tôi rất thân với nhau, nhưng tôi và Chu Tư Dư lại không hợp nhau, thế là cô ta xúi tôi lập một nick clone giả làm mỹ nữ đi dụ dỗ Chu Tư Dư, đợi lúc anh mắc câu thì đá anh cho hả giận.

 

Sau nửa năm chat chit với nhau, Chu Tư Dư càng lún càng sâu, tôi sợ tới mức ngay lập tức xóa tài khoản đi.

 

Chu Tư Dư buồn bã một kh o ả n g thời gian ngắn, rồi đột nhiên có một ngày anh tươi cười rạng rỡ trở lại, nói rằng người yêu qua mạng đến tìm anh.

 

Tôi: “?”

 

Tôi còn tưởng anh đã phát hiện tôi trêu đùa anh, kết quả anh lại chẳng hề tới tìm tôi.

 

Cùng lúc đó, Tống Thụy bắt đầu hẹn hò.

 

Cô ta không nói đang hẹn hò với ai, làm gì cũng tránh né tôi.

 

Mãi đến khi Chu Tư Dư đi du học, Tống Thụy cũng nhanh chóng đi ra nước ngoài. Vào một ngày nào đó, Tống Thụy ở trong nhóm lớp gửi một tấm hình hai người bọn họ chụp chung. Lúc đó tôi mới biết được hai người bọn họ đang hẹn hò.

 

Chỉ là sau đó nghe bạn cùng lớp nói, hai người bọn họ hẹn hò không bao lâu thì chia tay.

 

Thế tại sao bây giờ hai người này lại đính hôn rồi?

 

“Thật á?” Tôi nhập vai chỉ trong một giây, “Mịa nó, cô gái này dám c ò n g tay sếp chúng ta, thật sự không phải là người mà!”

 

“Nói thật nhé, Chu Tư Dư cứ thuận theo như vậy, chẳng phản kháng gì cả, cũng quá là rác rưởi.”

 

Tống Thụy nhìn tôi, “Hóa ra cậu cũng nghĩ như vậy à, Ly Ly, mình nhất định phải hủy hôn với anh ấy!”

 

Mặt tôi tràn đầy căm phẫn, “Cũng… được, fuckboy không xứng với cậu.”

 

Tống Thụy nhìn tôi với đôi mắt to tròn ngây thơ.

 

“Tại sao cậu không khuyên mình? Xung quanh mình chẳng có người nào tốt hơn anh ấy cả.”

 

Hả?

 

“Vậy cậu đừng hủy? Đây là sai lầm mà đàn ông ai cũng sẽ mắc phải, tắm sạch sẽ thì vẫn dùng được mà?”

 

“Anh ấy đã đối xử với mình như vậy, anh ấy có thể thay đổi tốt hơn không… quên đi, cậu căn bản là không hiểu được.”

 

Tôi:…

 

Rốt cuộc là muốn tôi khuyên làm lành hay chia tay vậy?

 

Đúng lúc này, tổ trưởng đi tới gõ gõ bàn tôi.

 

“Tô Ly, tôi nhớ hôm qua tôi bảo cô đi đón sếp cơ mà.”

 

Tống Thụy nín k h ó c ngay lập tức, nhìn tôi với vẻ mặt khiếp sợ.

 

8.

 

“Ly Ly, cô gái tối hôm đó không phải là cậu đấy chứ?”

 

Tống Thụy nhìn tôi cười.

 

Tôi khó thở, “Sao có thể…?”

 

Tống Thụy cắt ngang lời tôi, “Làm sao có thể chứ, Ly Ly, cậu sẽ không giành đàn ông với mình đúng không?”

 

Tôi nhìn nụ cười giả nhân giả nghĩa của cô ta, gượng gạo tốt ra một chữ, “Ừ.”

 

Tống Thụy nghe được câu trả lời, hài lòng rời đi.

 

Sau khi cô ta đi rồi, tổ trưởng đến góp vui, “Hình như tôi đã biết được một bí mật rất g h ê gớm.”

 

“Gì thế?”

 

Anh ta cười ẩn ý, không nói thêm gì mà quay về chỗ làm việc.

 

Tôi ngồi trên bàn làm việc vụng t r ộ m lau mồ hôi.

 

Đợi tới lúc không còn ai, tôi mới lén lút cầm đơn xin nghỉ việc đến văn phòng của Chu Tư Dư.

 

Anh đang nghe điện thoại, ra hiệu cho tôi chờ một chút.