Chương 2
Bạn gái làm sai, trừng phạt không phải bằng mấy việc tình thú giữa người yêu mà lại là chạy bộ rèn luyện sức khỏe?
Nội tâm tôi điên cuồng gào thét nhưng trên mặt lại không hiện ra biểu cảm nào, lạnh mặt bò ra khỏi người Phó Tễ, khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Em vẫn muốn chia tay.”
Tôi nói: “Không cần biết anh nói gì, nghĩ thế nào, hành hạ em àn ác vô nhân đạo ra sao, em đều phải chia tay!”
Phó Tễ thở dài một hơi: “Lý do.”
“Em nói rồi, em không thích...”
“Đừng nói cái gì mà không thích, anh không tin, cho dù là thật anh cũng không tin.”
Anh ấy lấy chiếc gối ôm ngăn giữa tôi và anh ấy ra, giơ tay xoa nhẹ tóc tôi:
“Khương Khương, ngoan, nói với anh suy nghĩ trong lòng em đi.”
“Giữa vợ chồng còn cần phải trao đổi với nhau, em nói ra thì anh mới có thể sửa, đúng không?”
Tôi liếc anh ấy một cái.
Nhìn dáng vẻ chân thành của anh ấy, mím môi, thử nói:
“Em muốn ăn gà nướng uống bia, muốn ăn đồ ăn ngoài, muốn thức đêm đọc tiểu thuyết, không muốn về nhà trước 10 giờ tối.”
“Em còn thích vừa nằm trên giường ăn đồ ăn vặt vừa xem phim, muốn donate cho nữ chủ kênh mà em thích... Những việc này anh đều không cho em làm.”
“Anh bỏ những cái quy tắc này đi em sẽ không chia tay nữa.”
Tôi nghiêm túc nói một loạt những điều mà tôi không thích ra.
Còn anh ấy lại mím môi, lời ít nghĩa nhiều: “Không được.”
9.
Tôi tức đến mức muốn đánh anh ấy:
“Chia tay! Ngay! Lập!Tức! Không cần thương lượng.”
“...Khương Khương, không cho em làm những chuyện đó là vì tốt cho em.”
“Em đã trưởng thành rồi, không cần anh tốt với em.”
Tôi hất cánh tay muốn ôm tôi của anh ra.
“Không dễ gì mới lớn, em muốn sống một cách tự do tự tại, thức đêm chết sớm cũng là chuyện em tự chọn, không cần anh lo.”
Anh ấy im lặng.
Trong xe vô cùng yên tĩnh.
Tôi quay đầu nhìn bãi đỗ xe tối đen bên ngoài, chầm chậm nói:
“Thật ra không phải anh không tốt, chỉ là chúng ta không hợp nhau.”
“Em muốn một người bạn trai có thể chơi cùng em chứ không phải tìm cho bản thân một người bố.”
“Đợi đến khi chia tay rồi, anh có thể tìm thấy một cô gái có thói quen sinh hoạt giống anh, nhất định sẽ ở bên anh thật tốt.”
Tôi không cảm thấy Phó Tễ không tốt.
Chỉ là không hợp với tôi mà thôi.
Anh ấy là một ông già cổ hủ sống trong các quy tắc, tôi là chú chim nhỏ hoạt bát.
Từ sau lần đầu tiên tôi ngồi ăn trên giường anh ấy, anh ấy lạnh mặt kéo tôi dậy, thay hết ga trên giường, lại còn bắt tôi viết bản kiểm điểm 1000 chữ, tôi đã ý thức được tôi và anh ấy không phải cùng một loại người.
Tôi cũng không muốn trở thành người giống như anh ấy.
10.
Trong không gian yên lặng, Phó Tễ thở dài một hơi.
“Anh nghĩ hình như em đã hiểu lầm một vấn đề.”
“Cái gì?”
“Anh bảo em nói hết những điều em không hài lòng ra, điều gì hợp lý thì anh sẽ sửa, nhưng những yêu cầu của em rõ ràng không hợp lý chút nào, anh không chấp nhận.”
“Nhưng mà bất kể như thế nào, Khương Khương, em không có lựa chọn rời xa anh.”
“Anh đã sớm nói với em rồi, yêu đương và kết hôn đối với anh không có khác biệt gì cả, nếu em đã chọn ở bên anh thì bắt buộc phải ở cạnh anh cả đời.”
Anh ấy dùng ngón tay gõ nhẹ vào trán tôi:
“Không được làm loạn nữa, Khương Khương, cho dù là gia thế hay đầu óc, em đều không thể đấu với anh.”
“Đừng cãi nhau với anh nữa, đêm nay anh chơi game cùng với em, chơi đến 12 giờ rồi mới đi ngủ được không?”
Tôi không nói gì.
Phó Tễ thỏa hiệp:
“Khi chơi game không mặc quần áo, được chưa?”
Tôi vẫn không nói gì như cũ.
Anh ấy véo tay tôi một cái như là trừng phạt, bất lực nói:
“Không mặc cái gì hết, nội y cũng không...như thế em vừa lòng rồi chứ.”
Mắt tôi không kiềm chế được mà sáng lên.
Muốn tiếp tục cãi nhau nhưng lại không từ chối nổi những lời anh ấy vừa nói.
Nghĩ tới cái trò chơi tình yêu dành cho nữ giới mà tôi thích gần đây.
Một bên được Phó Tễ không mặc gì ôm, một bên được nhân vật nam trong trò chơi gọi bánh kem...
Tôi nắm chặt bàn tay, bị hormore khống chế mà đưa ra quyết định.
Tay có thể để ngày mai tiếp tục chia.
Tối nay phải chơi game trước đã.
11.
Ngay thứ hai, tôi bị một cuộc điện thoại của bố tôi gọi về nhà, co rúm đầu lại nghe những lời quở trách nghiêm khắc kia bố tôi:
“Phó Tễ có chỗ nào không tốt? Gia thế, ngoại hình, năng lực tất cả đều là nhất.”
“Con vô duyên vô cớ vứt bỏ người ta, người ta cũng không ghi thù ngược lại còn giúp đỡ nhà chúng ta.”
“Hơn nữa, người Phó Tễ ra còn có ai có thể chịu được cái tính xấu khó hiểu của con? Khương Khương, con cũng không còn nhỏ nữa rồi, không thể cứ mãi giống như một đứa nhỏ như thế nữa...”
Tôi càng nghe càng khó chịu.
Tất cả mọi người đều nói tôi ngang bướng.
Ai cũng nói tôi ham chơi, suy nghĩ không chín chắn, không chịu vào công ty theo sắp xếp của gia đình, cũng không làm được việc gì chính đáng cả, tốt nghiệp được một năm rồi mà vẫn còn dùng tiền của gia đình để ăn chơi.
Nói tôi là điển hình của một phú nhị đại vô dụng.
Tôi rất uất ức.
Không phải tôi không muốn vào công ty.
Nhưng chị dâu rất hẹp hòi, tôi vừa nhận chức chị ấy liền âm dương quái khí nói tôi không nên mơ tưởng đến đồ của anh tôi.
Vì để không xảy ra mâu thuẫn gì với anh trai nên tôi mới chủ động từ chức.
Cũng không phải là tôi không có việc làm.
Bắt đầu từ năm nhất, tôi đã vẽ truyện tranh kiếm tiền, thu nhập và danh tiếng đều không thấp.
Chỉ là công việc này trong mắt bố tôi và Phó Tễ vẫn là việc không chính đáng như cũ mà thôi.
Bố tôi luôn cảm thấy tôi bị chiều hư rồi.
Phó Tễ luôn khinh thường tôi.
Tôi đều biết tất cả.
Tôi nhắc đến tất cả yêu cầu với Phó Tễ anh ấy đều như gió thoảng qua tai, suy cho cùng, từ trước đến nay anh ấy chưa từng tôn trọng tôi.
Trong mắt anh ấy, tôi ngốc nghếch, ngu ngốc, tôi chính là một đứa trẻ bị chiều hư hỏng, không xứng có được sự bình đẳng với anh ấy.
Tôi rất ghét như vậy.
Bị bố dạy dỗ một trận xong, lại nhớ đến đến dáng vẻ mặt lạnh ra lệnh cho tôi của Phó Tễ khiến tôi càng muốn chia tay.
Tôi hít sâu một hơi, vừa suy nghĩ về giọng điệu để gửi tin nhắn chia tay cho anh ấy liền nhận được điện thoại của kẻ thù không đội trời chung của tôi.
Cậu ta kêu tôi ra ngoài chơi.
12.
Kẻ thù không đội trời chung, Lâm Hựu, là thanh mai trúc mã với tôi, có tình bạn đánh nhau từ bé đến lớn.
Cậu ấy giống tôi, trong nhà có một anh trai, không thể thừa kế gia nghiệp, cũng không có chí hướng làm việc gì khác, hai chúng tôi bị người trong giới trêu đùa là nhóm bạn ăn chơi trác táng.
Lúc tôi tới quán bar thấy cậu ta đang ngồi ở quầy bar trêu ghẹo nhân viên pha chế, nhìn thấy tôi liền ném ra 500 tệ vẫy tay bảo em gái đó đi.
“Học bá nghèo khó trở thành Thái tử nhà họ Phó, Thẩm Khương Khương, cậu lợi hại thật đấy.”
Lâm Hựu rót cho tôi một cốc rượu, cảm khái nói:
“Bây giờ sợ là bố cậu thờ phụng cậu luôn rồi ha.”
“Là cung phụng Phó Tễ, không phải tôi.”
Tôi không hứng thú uống một hớp rượu;
“Bố tôi biết chuyện tôi muốn chia tay với anh ấy, suýt nữa thì đánh gãy chân tôi.”
“Cậu muốn chia tay?”
Lâm Hựu cũng vô cùng ngạc nhiên: “Não cậu bị lừa đá đi rồi hả?”
“...Cậu không hiểu được đâu, anh ấy quá ưu tú, căn bản không hiểu cuộc sống mà một con cá mặn mong muốn là như thế nào.”
Tôi bày ra vẻ mặt đau khổ:
“Tôi cảm thấy tôi vẫn hợp gả cho cậu hơn, hai đứa chúng ta thức thâu đêm bóc phốt minh tinh đang hot.”
Lâm Hựu cười:
“Lúc mới đầu khi cậu theo đuổi anh ta cậu không có nói như thế này.”
“Không phải là do tôi hối hận rồi sao!”
Tôi thở dài:
“Lúc đầu thích bao nhiêu, thì bây giờ hối hận bấy nhiêu.”
“Nếu như cho tôi một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ trốn xa anh ấy một chút, sẽ không có một tí ti quan hệ gì với anh ấy hết.”
Tôi phàn nàn quá nhập tâm, nhất thời không chú ý đến biểu cảm kì lạ của Lâm Hựu ở phía trước.
Cậu ta ho một tiếng, nói:
“Còn có chuyện khiến cậu hối hận hơn.”
“Thẩm Khương Khương, quay đầu lại.”
Tôi không hiểu gì mà quay đầu lại.
Liền nhìn thấy Phó Tễ ngồi ở ghế lô không xa.
Anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đen như mực vừa hay nhìn thẳng vào mắt tôi.
13.
Tôi đã quá quen thuộc với vẻ mặt này của Phó Tễ rồi.
Nhìn biểu cảm lạnh nhạt, xa cách, trông có vẻ không có chút sóng gió gì, nhưng thực tế đã tức đến phát hỏa rồi.
Lúc đầu khi anh ấy ép tôi chạy 5000 mét chính là vẻ mặt này.
Tôi vô thức muốn chạy.
Lại bị Lâm Hựu chặn lại: “Chạy cái gì? Nói rõ với anh ta đi.”
“Thẩm Khương Khương, trốn tránh không giải quyết được vấn đề, muốn chia tay thì chia tay, đừng dây dưa không rõ ràng nữa.”
“Cùng lắm thì tôi chịu đánh thay cậu một trận, hai chúng ta cùng sống qua ngày.”
Tôi bị Lâm Hựu kéo đến trước mặt Phó Tễ.
Xung quanh là tiếng hát ồn ào.
Nhưng tôi lại cảm thấy trong đầu là một mảng trống rỗng.
“Thẩm Khương Khương.”
Phó Tễ giơ tay ra nhìn tôi, giọng nói rất bình tĩnh:
“Anh đếm đến 3, qua đây.”
“1.”
Trái tim tôi co thắt lại, vô thức muốn đi về phía anh ấy lại bị Lâm Hựu chặn lại:
“Phó thiếu, Khương Khương cô ấy đã không còn là một đứa trẻ nữa, anh không thể ép buộc cô ấy như ép buộc đứa trẻ con được.”
Lâm Hựu cứng rắn chắn phía trước tôi, nhìn thẳng vào Phó Lâm nói:
“Cô ấy đã không còn thích anh nữa, Phó thiếu cũng đừng quấn mãi không buông làm gì, nhân lúc còn sớm mà chia tay đối với anh và cô ấy đều tốt.”
Phó Tễ cười, nụ cười khinh thường, rõ ràng là không đặt Lâm Hựu vào mắt.
Anh ấy chỉ nhìn tôi nói: “Khương Khương, qua đây.”
“Bây giờ em qua đây, anh sẽ không phạt em, nếu không, em biết quy tắc của anh mà.”
Tôi không động đậy.
Đầu óc hỗn loạn cuối cùng cũng có chút ý thức, tôi nghĩ, vì sao tôi phải sợ Phó Tễ.
Nhà họ Phó có quyền có thế, nhưng nhà tôi cũng không kém gì, nếu như thật sự chia tay thì cùng lắm bị đánh một trận, dù sao cũng không thực sự đánh chết tôi.
Trong lòng tôi có thêm chút tự tin, tôi buông tay Lâm Hựu ra, lắc đầu:
“Em không thích anh nữa, cũng sẽ không về cùng anh.”
“Phó Tễ, chúng ta chia tay đi.”
14.
Sắc mặt Phó Tễ trở lên nặng nề, nhưng vẫn cười, đôi mắt nhìn tôi và Lâm Hựu một lúc sau đó chế nhạo cười nói:
“Chia tay với anh xong em muốn gả cho ai?”
“Tên phế vật này sao? Cậu ta có thể bảo vệ em, cung cấp tài nguyên cho gia đình em không?”