Chương 3
“Vậy em có thích ai chưa?”
Tôi tiếp tục lắc đầu.
“Vậy thì anh không muốn làm bạn tốt với em nữa.”
“Cái gì?”
“Anh muốn làm lốp dự phòng của em!”
“Hả? Anh biết mình đang nói gì không?”
“Anh biết, anh không muốn làm bạn với em, anh muốn làm bạn trai dự phòng của em. Bạn trai dự phòng của người khác anh cũng chẳng thèm, anh chỉ muốn em thôi!”
“Dù sao em chưa có bạn trai, cũng chẳng thích ai, bây giờ anh lấy trước số thứ tự làm người yêu này, nếu sau này em muốn yêu đương, chắc chắn sẽ gọi anh đến đầu tiên.”
“…”
Tôi định nói là không cần thiết phải như vậy, nhưng lại thôi.
“Quyết định thế nhé!”
Tần Hạ Thư chắc là đoán được tôi sắp nói gì, cầm bộ tóc giả quay người định rời đi.
Tôi vô thức đưa tay nắm lấy bàn tay còn lại của anh.
Tần Hạ Thư nghiêng người, vành tai đỏ ửng. Vị ảnh đế Tần lừng lẫy chốn danh lợi giờ đây lại có vẻ hơi lúng túng.
Tôi đang định lên tiếng thì nghe thấy giọng đạo diễn hốt hoảng vọng vào từ ngoài cửa.
“Hai người làm gì trong phòng lâu thế? Khán giả đợi sốt ruột hết cả lên rồi!”
Dù trong phòng chỉ có mỗi hai chúng tôi, nhưng vừa nghe tiếng đạo diễn, tôi vẫn chột dạ rụt tay lại.
Tần Hạ Thư thở dài, tiến đến mở cửa.
Vị đạo diễn đang ghé tai vào cửa nghe lén không ngờ cửa lại đột ngột mở ra, loạng choạng suýt ngã nhào vào người Tần Hạ Thư.
Tần Hạ Thư cũng không giận, mím môi, vẻ mặt bình thản nhưng khóe miệng cứ cong lên, tố cáo tâm trạng đang vô cùng vui vẻ của anh.
“Không có gì đâu đạo diễn, tôi hơi vui thôi, nếu ông đến muộn mười phút nữa thì tôi còn vui hơn.”
Cư dân mạng đang theo dõi camera hành lang thấy Tần Hạ Thư tóc vàng hoe bước vào phòng, tóc đen nhánh bước ra, cả người tràn đầy sức sống, liền thi nhau thả bình luận với nội dung khó mà diễn tả thành lời.
[Nhìn cái dáng vẻ hớn hở của Tần Hạ Thư kìa, chắc chắn là vừa được “yêu thương” rồi.]
[Khốn kiếp! Tôi cày cuốc như trâu như ngựa cho tư bản, tốn tiền mở hai cái tài khoản VIP xem livestream, vậy mà họ lại ung dung hưởng lương cao, đóng cửa phòng rồi… làm chuyện ấy! Tôi sẽ không tha thứ cho các người đâu, trừ khi livestream cảnh… đó cho tôi xem!]
[Mắt Tần Hạ Thư đỏ hoe trông dễ thương ghê, đúng là người hiền thì… bị bắt nạt mà. Phải 4P, phải 4P thôi!]
……
Đạo diễn không hiểu nổi cơn phấn khích bất chợt của Tần Hạ Thư, nhưng vẫn tôn trọng anh.
“Sắp đến giờ ăn tối rồi, mau xuống tập hợp!”
7.
Buổi tối, chương trình sắp xếp hoạt động nấu ăn.
5 khách mời gộp lại mới miễn cưỡng có 2 người nấu ăn được.
Tần Hạ Thư biết nấu ăn, Hồ Hiểu biết chút ít, coi như nửa người.
Tôi thì thuộc dạng có thể nấu chín đồ ăn, trộn với tương ớt là ngon, cũng tạm được nửa người.
Sau một hồi bận rộn, món thịt bò hầm cà chua khoai tây của tôi chẳng có màu sắc hay hương vị hoàn hảo, nói chi tiết hơn là màu sắc ảm đạm, vị thì nhạt nhẽo như nhai sáp.
Tôi thừa nhận lúc nấu cũng có chút tâm lý đánh cược, kết quả là thua hoàn toàn rồi.
Các khách mời khác lịch sự ăn thử hai miếng thịt bò của tôi rồi quay sang chén những món khác một cách ngon lành.
Chỉ có Tần Hạ Thư vẫn kiên trì chiến đấu với món ăn “tối tăm” của tôi.
“Nếu khó nhai quá thì đừng ăn.”
Tôi không canh lửa tốt nên thịt bò bị cháy, bên trong lại chưa nhừ, thành ra rất khó nhai.
“Không đâu,” (nhai nhai) “Tôi thấy thịt bò này…” (nhai nhai nhai) “rất ngon,” (nhai nhai nhai) “mềm, đậm đà,” (nhai nhai nhai) “ăn một miếng là vừa,” (nhai nhai nhai) “tuyệt vời.” (nhai nhai).
Các khách mời khác đã nếm thử thịt bò hầm: …
Cư dân mạng trên khung bình luận: ???
[Tần Hạ Thư chiều cô ấy quá.]
[Nếu “mềm” ở đây để chỉ tính cách của Tần Ảnh đế, thì “nhừ” có phải đang ám chỉ tài nấu nướng của Kiều Dư không?]
[Tần Hạ Thư nay cũng biết mỉa mai người khác rồi nhỉ?]
……
Sau bữa tối, tổ chương trình lại sắp xếp một tiết mục tâm sự sến súa.
Lục Nhân làm chủ trì, cả nhóm chúng tôi ngồi quây quần trong sân, cùng nhau ngắm sao trăng, nói chuyện trên trời dưới biển, từ thơ ca nhạc họa đến triết lý nhân sinh.
Thỉnh thoảng, Lục Nhân lại kể vài câu chuyện về bạn bè trong giới, giọng điệu sống động như thật, thu hút sự chú ý của tất cả khách mời.
Tần Hạ Thư thấy tôi mải mê nghe chuyện, chẳng buồn liếc anh lấy một cái, bèn bắt đầu giở trò quấy rối bên tai tôi.
Lục Nhân: “Tôi quen biết một vị tiền bối, ông ấy…”
Tần Hạ Thư nhỏ giọng nói vào tai tôi, phá đám: “Giả đấy, lão già đó rượu chè, gái gú đủ cả, lại còn chẳng kiêng kỵ nam nữ. Hôm trước vụ 80 người tụ tập thác loạn trong căn homestay 100 mét vuông ấy, ông ta cũng có mặt.”
Lục Nhân: “Dạo này tôi đi chơi còn gặp ông kia với vợ, hai vợ chồng tình cảm lắm.”
Tần Hạ Thư: “Giả nốt. Vợ chồng người ta mỗi người chơi một nơi. Tháng trước anh quay phim còn thấy ông chồng lén lút với fan nữa kìa. Chuyện hóng hớt tuần trước về nam ca sĩ nổi tiếng ngoại tình trong mấy bộ truyện tranh của paparazzi chính là ông ta đấy, nhưng mà ông ta bỏ tiền ra bịt miệng rồi.”
Lục Nhân: “Tôi với A quen nhau khi quay chương trình, lúc mới gặp cậu ấy còn chưa thành niên, giờ đã lớn phổng phao rồi.”
Tần Hạ Thư thì thầm như quỷ ám: “A là bạn trai của con trai ông ta. Ban đầu Lục Nhân được con trai ông ta nhờ vả chăm sóc A, kết quả chăm sóc tới chăm sóc lui lại lên giường luôn với người ta. Mấy hôm trước vừa bị con trai bắt gian tại trận, giờ vẫn đang làm ầm lên đấy.”
……
Tam quan của tôi bị đảo lộn hết lần này đến lần khác, nghe đến cuối cùng cả người đờ đẫn.
Mà bình luận thì đã bùng nổ.
[Tần Hạ Thư và Kiều Dư đang nói thầm gì thế? Đều là người trong nhà cả, cho chúng tôi nghe với!]
[Khó chịu quá! Có ai biết đọc khẩu hình không, dịch nhanh cho tôi với a a a a a!]
[Nếu hôm nay tôi không biết được họ đang nói gì, một số thứ của tôi, ví dụ như nhan sắc, vóc dáng, lễ nghi xã giao, phẩm đức tốt đẹp, tính cách tuyệt vời, thậm chí cả linh hồn tôi cũng sẽ bị hủy hoại mất!]
[Hai người yêu nhau bình thường thì thầm bao nhiêu cho đủ hả? Có coi ai ra gì không?]
[Đạo diễn làm ăn kiểu gì thế? Không thể zoom lại gần một chút để hội viên cao quý của chúng tôi nghe rõ hơn à?]
……
Lục Nhân thấy tôi và Tần Hạ Thư cứ nói thầm mãi, bèn chuyển chủ đề sang chúng tôi.
“Hình như hai ngày nay Tần Hạ Thư và Kiều Dư là khách quen trên hot search nhỉ? Hai người biết nhau lâu lắm rồi à?”
Tần Hạ Thư mỉm cười, gật đầu:
“Phải, chúng tôi quen nhau từ sau kỳ nghỉ hè năm lớp 12.”
“Có lẽ vì tôi hơi lớn tuổi nên không hiểu lắm, cái hệ thống công lược gì đó là sao vậy?”
Tôi hơi ngại, không ngờ anh ấy lại nhắc đến chuyện này trước mặt nhiều người như thế.
Thầm than thở trong lòng vài câu, tôi mỉm cười giải thích:
“Lúc đó còn trẻ con, không hiểu chuyện, đã không chọn cách chia tay đúng đắn.”
“Vậy bây giờ hai người là quan hệ gì?”
“Ờ... bạn bè thuần khiết?”
Tôi liếc Tần Hạ Thư, không chắc chắn đáp.
Tôi làm sao có thể đi rêu rao khắp nơi rằng anh là lốp dự phòng của tôi được chứ?!
[Bạn bè thuần khiết? Là kiểu bạn bè hay hôn nhau à?]
[Truyền đi, Tần Hạ Thư và Kiều Dư thường xuyên hôn nhau!]
[Truyền đi, Tần Hạ Thư và Kiều Dư ngày nào cũng hôn nhau!]
[Truyền đi, Tần Hạ Thư và Kiều Dư sắp cưới rồi!]
[Truyền đi, đêm tân hôn Tần Hạ Thư và Kiều Dư “yêu thương” nồng cháy!]
…
Tần Hạ Thư cười tủm tỉm nhìn tôi, giọng điệu có chút khoe khoang:
“Kiều Kiều nói rồi, nếu sau này cô ấy muốn yêu đương thì người đầu tiên cô ấy cân nhắc sẽ là tôi!”
Trời đất ơi, tôi nói khi nào vậy? Không phải chính anh tự nói sao?!
[Vậy ra cuối cùng vẫn chỉ là lốp dự phòng à.]
[Cảm giác Tần Hạ Thư thuộc kiểu người mua đồ ăn sáng cho Kiều Dư, bị Kiều Dư lấy cớ có bạn trai rồi từ chối, hôm sau lại mua luôn cả phần của bạn trai cô ấy.]
[Chàng vợ nhỏ giặt đồ lót bằng nước lạnh.]
[Não yêu đương của Tần Hạ Thư đi thi rồi, Đinh Đang và Đối Đa lại sắp tranh giành nhau nữa.]
[Fan 5 năm, định khuyên Tần Hạ Thư đừng như vậy, nhưng nghĩ đi lại nghĩ vẫn nên thôi đi, anh ấy thích liếm thì cứ để anh ấy liếm, vui là được.]
…
8.
Sáng sớm hôm sau, cả đoàn chúng tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị ghi hình chương trình.
Nghề nghiệp trải nghiệm đầu tiên là giáo viên.
Chúng tôi đều không có chứng chỉ sư phạm, không thể cứ thế làm hỏng lũ trẻ được, nên cả nhóm đành lẽo đẽo theo sau cô giáo chủ nhiệm làm mấy việc lặt vặt.
Tần Hạ Thư rất được hoan nghênh trong đám học sinh, vừa vào lớp đã có một đám fan vây quanh xin chữ ký.
May mà có cô giáo chủ nhiệm kiểm soát tình hình, cả lớp nhanh chóng yên tĩnh lại.
Cả ngày hôm đó, tôi và Tần Hạ Thư cứ bận rộn túi bụi theo cô giáo chủ nhiệm, cuối cùng cũng ổn định được.
Tần Hạ Thư chẳng mấy chốc đã hòa nhập được với học sinh, bắt đầu xưng anh hô em thân thiết với chúng.
Buổi tối, khi tôi đang dọn dẹp đồ đạc trong văn phòng thì bên ngoài bỗng nhiên ồn ào náo động, mấy học sinh hớt hải chạy vào:
“Cô Kiều ơi, thầy Tần đánh nhau với lớp thể dục rồi!”
Tôi sững người chưa đầy hai giây, lập tức chạy theo đám học sinh ra sân vận động.
Đến đó mới biết, cái gọi là “đánh nhau” hóa ra là đấu khẩu.
Tôi: …
Chuyện là thế này, Tần Hạ Thư dẫn một đám nam sinh đi chơi bóng rổ, đụng độ với đám học sinh lớp thể dục.
Chơi được một lúc thì xảy ra mâu thuẫn, một tên đầu gấu lớp thể dục hùng hổ nói Tần Hạ Thư là “đồ mặt trắng”.
Thế là lời qua tiếng lại, chẳng ai nhường ai.
Hai bên bắt đầu đấu khẩu kịch liệt.
“Thời khắc huy hoàng ai cũng có, đừng coi khoảnh khắc là vĩnh cửu!”
“Nam Bắc khắp phố phường, hỏi xem ai là cha!”
Nếu mà so giải phương trình thì Tần Hạ Thư chắc chắn chịu thua, nhưng đấu khẩu bằng mấy câu “châm ngôn sống” thì anh đúng là sư phụ.
“Đi tất rồi mới xỏ giày, làm cháu trước rồi mới làm ông nội, hiểu chưa nhóc!”
“Anh đùa với mày thì mày phải cười, anh nể mặt mày thì mày phải nhận.”
…
Đúng lúc này, nhạc DJ sôi động vang lên, cánh tay đôi bên bắt đầu lắc lư theo điệu nhạc một cách vô thức.
Múa quạt điên đảo thật! Cứ lắc là máu chiến lại nổi lên, quên hết trời đất, sống chết mặc bay!
Một màn múa quạt thật hùng tráng, thật phóng khoáng, thật bốc lửa làm sao!
Cái chất giang hồ lại trỗi dậy rồi.
Video Tần Hạ Thư battle múa quạt với người khác nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.
[Nồng nặc mùi xã hội đen quá, không lăn lộn ngoài đời chắc chắn không thể thuần thục như vậy.]